Lục Tân nghe đến đây, khẽ thở phào:
"Sau đó thì sao?"
Cao Đình trầm mặc một lúc, nói:
“Sau đó hắn liền tức giận, tất cả hàng hoá của ta đều không thể chuyển vào trong kho được, chỉ có thể chờ đợi.”
“Thời tiết lúc ấy còn khá nóng, đồ để lâu sẽ bị biến chất”
“Để lâu thêm từng ngày, sẽ bị hỏng mất một phần.”
Giọng cô trở nên có chút khác thường, chầm chậm nói:
“Cho nên ta bắt đầu hoảng sợ, tìm kiếm quan hệ khắp nơi, lúc này mới biết chủ quản vừa chuyển đến rất có bối cảnh, chức vụ mà cha hắn đảm nhiệm ở viện nghiên cứu nghe nói quyền lực còn lớn hơn so với sở hành chính… Dù sao cũng là người mà mấy người chở hàng hoá số lượng lớn bên ngoài như chúng ta không thể chọc vào được, chỉ cần hắn nói một tiếng thì sẽ không có ai dám nhận hàng hoá của chúng ta nữa.”
“Thế nên cứ nhờ qua nhờ lại, cuối cùng ta vẫn chỉ có thể đến nhờ hắn.”
“Ta bỏ xuống hết lòng tự trọng của mình, cầu hắn tha cho một lần, không truy cứu nữa, cầu hắn để lại cho các anh em trong đoàn xe này một chén cơm ăn.”
“.....”
Sau khi nói đến đây, cô tự cười nhạo bản thân, nói:
“Ngươi biết kết quả như thế nào không?”
Lục Tân nghiêm túc nghĩ một chút, nhẹ giọng nói:
“Đại khái đã rõ rồi.”
Trên gương mặt Cao Đình lộ ra một nụ cười kì quái, như có chút hưng phấn, hơi thở cũng có chút gấp gáp, đôi mắt phát sáng, nói:
“Hắn đưa ta đến khách sạn, ca ngợi ta, hắn nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230597/chuong-558.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.