Cao Đình hơi ngẩng đầu lên, liếc nhìn Lục Tân.
Ánh lửa cách đó không xa chiếu vào mặt khiến cô trông một nửa sáng rực, một nửa âm u.
Lục Tân bắt gặp ánh mắt của cô, khẽ gật đầu tỏ vẻ khích lệ.
Cao Đình cúi đầu xuống, một lát sau mới nhẹ giọng trả lời:
"Đúng là định làm vậy."
Lục Tân hơi nghi hoặc:
"Cái này....."
Cô nhẹ nhàng đáp:
"Như vậy vừa giúp được anh em lần cuối, vừa có thể hủy đi cái cơ thể chán ghét này của ta, không tốt sao?"
"Quả nhiên....."
Lục Tân khẽ thở dài, lúc trước khi cứu cô nhìn thấy sự nhẹ nhóm trong đáy mắt của cô, hắn đã đoán ra là có liên quan đến cái này rồi.
Sau đó hắn nghi hoặc ngẩng đầu:
"Tại sao?"
Qua một lúc lâu, Cao Đình vẫn không trả lời. Sau đó cô bỗng nhiên đứng dậy, sải bước rời đi. Ngay lúc Lục Tân đang cảm thấy có phần kỳ lạ thì thấy cô quay lại, cầm trên tay một chai rượu vàng lỏng, nhãn mác có dòng chữ nước ngoài đã bị ố.
Cô cố gắng mở nắp chai rượu, nhưng ngón tay đang băng bó của cô lại căn bản không thể vận động mạnh được.
Thế là cô ngẩng đầu nhìn Lục Tân, đưa chai rượu cho hắn.
"Ừm....."
Lục Tân nhìn vào ngón tay bị thương của cô, hỏi:
"Tay ngươi làm sao vậy?"
Cao Đình chỉ nhìn hắn mà không nói gì.
Lục Tân cũng không tiện khuyên cô bị thương thì không nên uống rượu nên yên lặng rút nút chai ra cho cô.
Cao Đình nhấp một ngụm rượu, mới ho khan một tiếng, đột nhiên nhìn về phía Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230596/chuong-557.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.