“Kia… Người kia rốt cuộc là người hay là ma?”
Người thanh niên ngẩn người một lúc rồi mới vội vàng hỏi người đàn ông trung niên:
“Những hồn ma bây giờ đều lễ phép như vậy sao?”
Người đàn ông trung niên cũng sững người một lúc, sau đó mới lên tiếng:
“Ta cũng không rõ lắm…”
“Sao ngươi không hỏi đường?”
“Ta… Ta còn chưa kịp mở miệng thì hắn đã đi mất rồi…”
“…”
Một cảm giác rất khó tả trào dâng trong lòng hai chú cháu, đó là sự nghi ngờ, mờ mịt, tiếc nuối và nhiều cảm xúc khác nhau len lỏi vào trong tim họ, đồng thời, họ cũng thấy hơi khó hiểu, tại sao hắn lại đến gần chào hỏi, sau đó liền bỏ đi với tiếng động cơ xe tạch tạch tạch như vậy…
“Không đúng, chú ơi, vừa rồi chúng ta đi vòng quanh đến mấy vòng nhưng đâu có trông thấy hắn…”
Người thanh niên bất ngờ phản ứng và nói:
“Điều này có nghĩa là bây giờ chúng ta sắp có thể ra khỏi đây rồi đúng không?”
Người đàn ông trung niên ngẩn người, sau đó vội bật đèn trong cabin và lấy tấm bản đồ ra.
Những ngón tay thô ráp không ngừng vạch lên tấm bản đồ, miệng ông ta lẩm bẩm:
“Vừa rồi hắn đến từ nơi này, cho nên…”
Nhưng hắn càng vạch, trong lòng lại càng thấy kinh hãi, giọng nói cũng từ từ trầm xuống.
Trong lòng người thanh niên càng ngạc nhiên hơn, hắn run rẩy nói:
“Chú à, nơi mà hắn vừa đến hình như không có đường thì phải…”
Hai chú cháu nhìn nhau, người đến từ một nơi không có đường đi, rốt cuộc là cái gì đây?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230548/chuong-509.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.