Người thanh niên vội hỏi:
“Thật sự có thể thoát ra ư?”
Người đàn ông trung niên lắc đầu nói:
“Cũng có thể, những người không thể thoát ra thì làm gì có cơ hội để kể những câu chuyện này?”
“Hả?”
“Thật đáng sợ…”
“Phì, mạnh dạn lên, lúc này chúng ta không thể sợ hãi…”
“Chú à, ngươi càng nói ta lại càng sợ hơn…”
“Ngươi đè thấp giọng như vậy, cứ đang lo có thứ gì đó sẽ nghe thấy không bằng…”
“Nói thật lòng, ta thật sự …”
Lúc này, người đàn ông trung niên cũng hơi không chịu nổi, ông ta thò đầu nhìn ra ngoài cửa kính xe, chỉ thấy trời đất chỉ có hai màu.
Bầu trời là một vầng trăng đỏ cong cong, yên tĩnh và quỷ dị.
Bên dưới, là một vùng đất hoang vu rộng lớn, bóng tối khổng lồ bao trùm tất cả mọi thứ trên mặt đất, bao gồm cả hai người họ.
Tất cả mọi thứ bây giờ đã khiến họ cảm thấy lo lắng không yên.
Trong bóng tối không thể nhìn thấu này, dường như có thứ gì đó chưa được con người biết đến có thể sẽ đột ngột lao về phía họ bất kỳ lúc nào.
“Chú à, nếu phải ngủ ở đây một đêm, ta cũng không sợ, Đầu Xe nhất định sẽ đi tìm chúng ta…”
Người thanh niên không khỏi run giọng nói:
“Nhưng nếu còn gặp phải chuyện gì đó…”
“Tạch tạch tạch tạch…”
Ngay khi câu nói của người thanh niên khiến người đàn ông trung niên cũng trở nên căng thẳng. Trong vùng hoang vu vắng lặng này đột nhiên xuất hiện một âm thanh vang dội. Cả hai cùng kinh hãi, trái tim gần như nhảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230547/chuong-508.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.