Lúc này, vũ điệu của đứa cháu trai đã đuổi kịp cô, khuôn mặt xấu xí của hắn bỗng hiện lên một biểu cảm si mê và điên cuồng nào đó.
Biểu cảm này vĩnh viễn lưu lại trên khuôn mặt hắn, động tác của hắn cũng đột ngột dừng lại, như thể biến thành một tác phẩm điêu khắc.
Một tác phẩm điêu khắc hình vặn xoắn.
“Cách cách cách…”
Tất cả người dân trong ngôi làng đều dừng động tác, giống như bị đóng băng.
Nếu phải mô tả, đó là trạng thái mà tất cả đều như một đóa hoa nở rộ rồi bất động.
Họ đều giữ nguyên tư thế khiêu vũ ưu nhã của mình và ở trong trạng thái này mãi mãi.
Từ lúc này, sự tốt đẹp đó đã nhấn chìm lấy ngôi làng này.
Người vũ công với mái tóc dài che kín khuôn mặt lặng lẽ nhìn Lục Tân ngồi lên chiếc mô tô rời đi, nước mắt lấp lánh lăn dài trên gò má của cô.
Đó là người đàn ông duy nhất từ khi cô thân tàn ma dại không chiếm hữu cô.
Hắn cũng là người duy nhất đánh giá cao màn trình diễn của cô và dành cho cô những tràng pháo tay.
…
“Rắc rắc rắc…”
Động tác của cô từ từ dừng lại, xương cốt trong cơ thể cô phát ra những âm thanh khiến da đầu người ta trở nên tê dại.
Cô hơi ngồi xổm xuống, hai cánh tay duỗi sang bên cạnh, như thể đang cầm một chiếc váy vô hình.
Cô từ từ cúi đầu về hướng Lục Tân đã rời đi.
Với một động tác ưu nhã, cô muốn chào cảm ơn vị khán giả duy nhất đó.
...
Tạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230544/chuong-505.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.