Người vũ công đau đớn, bà ấy cũng đau đớn.
Bà ta căm hận người phụ nữ đã hại chết bốn người con trai của bà ta, vì theo bà ta, bốn người con trai của bà ta đã đối xử với bà rất tốt. Còn về vụ cướp đoàn ca múa kịch và đánh gãy chân người phụ nữ này thì có là gì, chẳng phải những nơi khác cũng làm như vậy sao? Khi còn nhỏ, chẳng phải bà ta cũng lưu lạc đến ngôi làng này theo cách như vậy?
Đặc biệt là lúc này, bà ta chỉ muốn cứu lấy đứa cháu trai nhỏ của mình mà thôi…
Chỉ có điều, Lục Tân biết, tất cả những người bị ảnh hưởng bởi người phụ nữ này đều không phải là người vô tội.
Hóa ra ngay cả đứa cháu trai nhỏ chỉ mới mười ba mười bốn tuổi này cũng từng si mê thân thể của cô và đã chui vào trong lều của cô vô số lần.
Sở dĩ hắn vẫn còn sống vì trong ngôi làng này, thế lực của hắn tương đối yếu và hắn còn chưa đủ tư cách để chiếm lấy cô.
Sự ham muốn và lòng tham của hắn không hề thua kém cha, những người chú của hắn và bất cứ người đàn ông nào trong ngôi làng này.
Có lẽ người mà người vũ công căm hận nhất cũng chính là hắn.
Đó chính là đứa trẻ bình thường vẫn thích ngồi xổm trên đỉnh núi và quan sát mọi thứ xung quanh.
Lúc đầu, chính hắn đã trông thấy đoàn ca múa kịch đang cắm trại ở gần đó, hắn lê thân thể vốn đã có phần tàn tật của mình đến doanh trại đoàn ca múa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230543/chuong-504.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.