“Đừng có nghĩ vậy, ai không biết còn tưởng người đó mất rồi...”
Sau khi quyết định đưa Búp Bê ra ngoài, Lục Tân mới bắt đầu chú ý đến đầu Búp Bê.
Hắn lấy khăn tắm xuống và thay bằng khăn mặt, không trùm hết đầu mà chỉ cẩn thận che một nửa khuôn mặt từ dưới mắt rồi cột lại ở phía sau.
Bằng cách này, đeo kính áp tròng xong, Búp Bê chỉ lộ ra vầng trán sáng bóng mà thôi.
Dù sao thì lộ mỗi cái trán chắc người ta cũng không phát điên lên đâu nhỉ? Hơn nữa che vầy còn đẹp hơn trùm kín cả đầu...
Bên ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập. Vài nhân viên phục vụ xuất hiện, họ thấy Búp Bê đang quấn khăn mặt thì trầm ngâm một chút, một người nhân viên trong số đó còn đang cầm hộp đựng cơm bằng gỗ.
Lục Tân ngửi thấy thoang thoảng mùi gà rán từ trong cặp lồng, gật đầu cười cười với họ:
“Chừa gà rán lại đi, khuya bọn ta sẽ ăn.”
Nhân viên phục vụ gật đầu, một người tiến lên nhẹ nhàng tháo khăn mặt của Búp Bê xuống.
“Ơ...”
Lục Tân khó hiểu.
Sau đó hắn thấy cô nhân viên này lấy ra một chiếc khăn lụa nền đen sọc trắng từ trong túi ra, che mặt Búp Bê, cẩn thận điều chỉnh vị trí, động tác vô cùng nhẹ nhàng, nút thắt sau đầu cũng rất đẹp.
“Cái khăn mặt kia xấu quá.”
Thấy Lục Tân nhìn, cô liền giải thích:
“Sao có thể để Búp Bê che cái khăn mặt đó đi ra ngoài được? Đây là Búp Bê của Thanh Cảng ta mà.”
Lục Tân phải thừa nhận bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230512/chuong-473.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.