“Chuyện ngươi muốn xin nghỉ đã được cấp trên phê duyệt.”
Chưa đầy mười phút sau, Trần Tinh đã gọi lại cho Lục Tân, cười nói:
“Bây giờ chuyện Quốc Đảo đã được giải quyết, nhiệm vụ làm bạn với Búp Bê cũng không phải chuyện gấp. Hơn nữa, ngươi vừa mới tiến hành giai đoạn hai, để các ngươi ở gần nhau vào thời điểm này vốn dĩ không thích hợp. Tất nhiên ngươi có thể quay về…Bây giờ tàu cao tốc đã dừng hoạt động. Nếu cần, ta có thể sắp xếp một chiếc trực thăng cho ngươi…”
“Nhưng đáng tiếc, chuyến này ngươi đến chủ thành mà không muốn đi ăn một bữa với đồng nghiệp hoặc dạo phố gì sao?”
Thái độ của Trần Tinh khiến Lục Tân an tâm hơn, hắn không ngờ cô ấy sẽ thẳng thắn như vậy.
Khi nói chuyện với Trần Tinh, Lục Tân cũng thoải mái hơn trước.
“Ta không cần trực thăng, xa xỉ quá…”
Khi tâm trạng tốt hơn, hắn thành thật nói:
“Thực ra, lúc đầu ta cũng có dự định như vậy, nhân tiện lần này sẽ tụ tập với các đồng nghiệp, mua sắm ở chủ thành, tận hưởng sự náo nhiệt nơi này, mua cho người nhà chút quà lưu niệm …”
“Nhưng bây giờ đồng nghiệp của ta hẳn đang rất bận nhỉ?”
Vừa nói, hắn vừa nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ.
Lúc này, dưới ánh trăng đỏ, chủ thành có vẻ rất yên tĩnh nhưng phảng phất đâu đó trong các ngõ ngách xa gần vẫn có động tĩnh.
Hắn biết, vẫn còn vô con người đang bận rộn.
Có lẽ mọi người đang bộn bề công việc, thành phố vệ tinh số 2 bị tấn công, phải mất một thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230511/chuong-472.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.