Trên chiếc bàn nhỏ này, mọi người đều ngẩng đầu nhìn hắn, không biết họ đang xúc động hay kính sợ.
“Vì vậy, ngươi hỏi ta có sợ không, ta sẽ nói cho ngươi biết…”
Cậu học sinh cấp ba tỏ vẻ như nhìn thấu tất cả và nắm bắt tất cả, dưới ánh đèn vàng sẫm ở quầy hàng hoành thánh bên cạnh, khuôn mặt hắn giống như một con ác ma còn non nớt:
“Ta không sợ, chúng ta không cần sợ hãi bất cứ điều gì. Bởi vì chúng ta biết chân tướng của thế giới này, chúng ta cũng có thể để cho người khác bại lộ chân tướng, nhìn thấy chân tướng. Cho nên, khi chúng ta thật sự bắt đầu khống chế thành phố này…hãy để tất cả những kẻ giả tạo phải trả giá!”
Vẻ mặt của những người bên chiếc bàn nhỏ đều trở nên xúc động.
“Để tất cả những kẻ giả tạo phải trả giá…”
Ngay cả bà dì kia cũng đọc theo, thầm:
“Nhưng nếu điều đó làm kinh động đến Văn phòng An ninh thì sao?”
“Văn phòng An ninh thì có gì đáng sợ?”
Cậu học sinh cấp ba cười khẩy rồi nói:
“Ta biết bây giờ có lẽ có người đang điều tra về chúng ta, nhưng điều đó không quan trọng, họ chỉ là những người bị chi phối bởi sự giả tạo, là những kẻ vô dụng. Hơn nữa, cho dù có phải chết đi thì chúng ta cũng sẽ trở về quê hương…”
Giọng hắn trầm xuống và nụ cười của hắn trở nên sâu lắng:
“Trở lại quê hương chân thực đó…”
“…”
Nghe những lời hắn nói, mọi người bên cạnh quầy hàng đều im lặng nhìn nhau.
Sau một lúc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230375/chuong-336.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.