“Ta... Ta không có...”
Bà dì kia bỗng trở nên hoảng sợ, há to miệng và khua hai tay một cách yếu ớt.
“Đó là sự thật!”
Cậu học sinh cấp ba ngắt lời bà ta, nhìn thẳng vào bà ta:
“Bởi vì ngươi hết lần này đến lần khác tham lam đòi sính lễ từ con rể, nên con rể mới chia tay với con gái ngươi, vì ngươi muốn gả con gái cho một người khác, cho nên cô ta mới tự tử...”
Nói đến đây, giọng hắn hơi thay đổi:
“Nhưng điều này thì có gì không đúng?”
Vẻ mặt hắn lộ ra sự thong dong và tự tin vì nhìn thấu được mọi chuyện, thậm chí còn có một loại bình tĩnh không hợp với độ tuổi của hắn, hắn lạnh lùng cười nói:
“Chồng của ngươi là một kẻ không có lương tâm, hắn đã bỏ rơi ngươi và con gái từ lâu. Một mình ngươi đã nuôi nấng con gái đến lớn như vậy. So với những kẻ đã bỏ rơi con cái, thì ngươi đã làm tốt lắm rồi, ngươi không có lỗi với ai cả...”
“Nhà ông Trương hàng xóm gả con gái đi có thể đòi sính lễ mấy chục nghìn liên minh tệ, tại sao ngươi lại không thể?”
“Nhà con rể ngươi muốn cưới con gái ngươi, họ cho ngươi mấy chục nghìn liên minh tệ tiền sính lễ thì sao chứ?”
“Con gái ngươi không hiểu, vì cô ta không có lương tâm, cô ta chỉ muốn vứt bỏ ngươi, không thèm quan tâm ngươi nữa. Cô ta hoàn toàn có thể thuyết phục con rể vay tiền để đưa cho ngươi, sau đó hai người bọn chúng sẽ từ từ trả nợ... Dù sao thì cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230374/chuong-335.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.