“Ở khách sạn cái gì?”
Tửu Quỷ nhìn Lục Tân bằng ánh mắt bất mãn:
“Tiền của công ty không phải là tiền à?”
Nói đoạn, cô thở ra một ngụm khói, chỉ điếu thuốc về hướng phòng ngủ:
“Giường của ta vừa rộng vừa êm ái, hai chúng ta ngủ chung vẫn thừa chỗ, hơn nữa...”
Cô đặt đôi chân đang chống lên ghế xuống đất, lại châm điếu thuốc khác, vừa hút vừa híp mắt nhìn Lục Tân:
“Gọi ngươi qua đây là vì có chuyện mà, ngươi ở đây thì buổi tối chúng ta cũng tiện tâm sự, đúng không?”
“Nhưng mà ngươi...”
Lục Tân chưa bao giờ cảm thấy lúng túng như thế, hắn nhìn Tửu Quỷ, mặt đỏ ửng cả lên.
“Chúng ta đều là người lớn cả rồi, sao ngươi còn nhút nhát thế chứ?”
Trái lại, Tửu Quỷ cảm thấy khá bất mãn, lườm Lục Tân. Theo ánh mắt của Lục Tân, cô cúi đầu nhìn thoáng qua chiếc áo T-shirt mình đang mặc, lập tức hiểu ra vì sao mặt Lục Tân lại đỏ lựng lên như thế rồi, cô cười sảng khoái:
“Ngươi đừng coi ta là con gái. Cứ coi ta là ông nội ngươi đi...”
Tam quan của Lục Tân sắp sụp đổ.
Không ngờ rằng, lúc này, Tiểu Ngô và Tiểu Vương lại gấp gáp bước ra từ trong bếp. Lục Tân vốn tưởng rằng cứu binh tới rồi, nhưng họ cũng mang vẻ mặt mừng rỡ, Tiểu Vương nói:
“Nói đúng lắm, đã tới nhà chơi rồi thì sao có thể để Tiểu Binh ra ngoài khách sạn ở được, ngươi cứ ở trong nhà đi...”
Cha Tửu Quỷ là Tiểu Ngô há miệng, dường như còn chút do dự.
Nhưng Tiểu Vương lập tức kéo ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230356/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.