“Phụt...”
Suýt nữa thì Lục Tân phun trà trong miệng ra, hắn cảm thấy có gì đó sai sai. Chẳng lẽ cha mẹ Tửu Quỷ đã hiểu lầm gì rồi sao? “Các ngươi đang nghĩ gì thế?”
Lúc này, Tửu Quỷ ló đầu ra từ trong phòng bếp, nhíu mày nói:
“Đây là Tiểu Binh, đồng nghiệp của ta, tới đây để giúp ta xử lý công chuyện, đây mới chỉ là lần thứ hai chúng ta gặp nhau thôi... Ta nói hai người các ngươi này, tuổi vẫn còn trẻ, có thể giác ngộ tư tưởng một chút được không?”
“Đừng có ngày nào cũng nghĩ mấy chuyện vớ vẩn này nữa, tập trung sức lực vào sự nghiệp không được sao?”
“Chuyện này...”
Biểu cảm trên gương mặt cha mẹ Tửu Quỷ trở nên lúng túng.
Hồi lâu sau, mẹ Tửu Quỷ đẩy đĩa hoa quả tới trước mặt Lục Tân, bối rối nói:
“Ngươi ăn đi, ta đi giúp con bé nấu cơm...”
Trong phòng bếp lập tức vang lên giọng nói bất đắc dĩ của Tửu Quỷ:
“Tiểu Vương, à... à không phải, mẹ... ngươi đã lớn vậy rồi mà chân tay vẫn còn vụng về, đánh vảy cá như thế sao mà được?”
“Ngươi phải đặt ngang con dao ra... làm sao vậy?”
“Mới nói ngươi hai câu mà ngươi đã khó chịu, thật không hiểu nổi người trẻ tuổi các ngươi đang nghĩ cái gì nữa.”
“Người còn là giáo sư đại học nữa chứ, thế này thì sao dạy được đám nhóc đó đây?”
...
Cho dù ăn ở nhà nhưng bữa ăn vẫn rất phong phú.
Tửu Quỷ loay hoay trong phòng bếp hơn nửa tiếng, cuối cùng cũng hấp xong một con cá, xào mấy món mặn, còn ninh một nồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230355/chuong-316.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.