Cũng vào lúc này, sắc mặt của mẹ đang đứng ở đó không xa đột nhiên trở nên lạnh lẽo. Trong giây lát, nụ cười duyên dáng ưu nhã của bà bị bóng tối bao phủ lên, ánh trăng đỏ chiếu xuống, gương mặt với đường nét tinh xảo chìm dần vào trong bóng tối.
“Nhất định phải chết...”
Mẹ nói khẽ, giọng nói của bà tuy trong trẻo nhưng rất lạnh lùng.
“Được ạ!”
Lục Tân nhỏ giọng đồng ý, cả người căng thẳng.
Hắn cũng muốn trừng phạt Tần Nhiên ngay lập tức.
Vì kinh nghiệm giao thủ với dị biến giả của hắn chưa được phong phú lắm, cho nên hắn không dám lề mề thêm nữa, tránh gặp phải chuyện không may.
Cho nên lúc này, những nghi hoặc trong lòng cũng không làm ảnh hưởng tới sự quyết đoán của hắn.
Cho dù có muốn hỏi Tần Nhiên chuyện gì thì trước tiên vẫn nên làm tan rã hoàn toàn sức chiến đấu của hắn ta đã...
“Xoạt!”
Khi trong đầu xuất hiện ý nghĩ này, thân thể hắn đã vọt tới phía trước rồi.
Hơi khom thắt lưng, thân hình bày ra tư thế chạy nước rút một cách tự nhiên.
Hơn nữa, thời cơ mà hắn nắm chặt chính là khi gương mặt của Tần Nhiên bắt đầu dung nhập vào trong thân cây.
Qua quan sát gốc cây ăn thịt kỳ quái này, trực giác của Lục Tân cho rằng, lúc này là thời điểm Tần Nhiên suy yếu nhất.
Khi Lục Tân xông tới, gương mặt của Tần Nhiên đã sáp nhập vào thân cây được một nửa rồi. Tất cả những dây leo và cành lá cũng bắt đầu run lên nhè nhẹ, nhất là quả hình người sinh trưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230293/chuong-254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.