Đồng thời, khi khuôn mặt này bị cắt rời ra, tất cả những người đang nổi điên, muốn lao về phía hắn lập tức ngã nhào ra đất. Dường như họ đã phát điên rồi, cứ tranh nhau cái khối thịt rách kia, ngươi chen ta, ta đẩy ngươi, như một đám quỷ đói.
Lúc này, Lục Tân biến thành người bị quên lãng, không ai thèm đếm xỉa tới.
Hắn chậm rãi quay đầu nhìn Tần Nhiên, hoặc nói là nhìn gốc cây ăn thịt người kia.
“Tới lượt ta rồi.”
Khi miếng thịt đằng sau lưng Lục Tân rơi xuống, tất cả người báo thù đều chen nhau xông tới chỗ miếng thịt kia, như thể muốn ăn tươi nuốt sống nó.
Tần Nhiên cũng an tĩnh đến mức lạ thường, cái cây kia như một con yêu quái có máu thịt, vẫn luôn duy trì tư thế vươn lên phía trước, vô số dây leo cũng ra sức khuếch tán ra xung quanh, ở đầu dây mọc ra từng cái xúc tu hình người vặn vẹo.
Thế nhưng hắn ta như thể bị nhấn nút stop, dừng tất cả động tác đang thực hiện, không hề nhúc nhích.
Điều kỳ quái hơn là, người dân của trấn nhỏ đang vọt tới, xé nát, nuốt trọn miếng da kia cũng ngừng hết hoạt động.
Họ vẫn duy trì tư thế ngã nhào ra đất, vẻ mặt trở nên ngu ngơ mờ mịt.
Dường như sau khi họ ăn hết miếng da thịt kia thì đã báo thù xong, không còn bất cứ oán niệm gì nữa.
Đến lúc này, Lục Tân càng có thể chắc chắn hơn về quy luật logic của năng lực của Tần Nhiên.
Hiện tại, muốn ngăn cản hắn gây ô nhiễm thì chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230292/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.