"Thật sự rất xin lỗi, Xà Gia."
Lúc này, Lục Tân mở lời trước. Khi phải đối mặt với cấp trên của đối phương, biểu hiện của hắn cũng khá tôn trọng, còn nghiêm túc giải thích:
"Trước đó khi chúng ta tới đây để điều tra, vì lo lắng sẽ đánh rắn động cỏ nên không đánh tiếng với các vị. Điều này là chúng ta không đúng. Quy củ của trấn chúng ta cũng biết, vừa nãy bạn của ta nổ hai phát súng, mỗi lần phạt một nghìn, nhất định chúng ta sẽ nộp phạt đầy đủ."
"Hửm?"
Vị Xà Gia kia hình như hơi ngạc nhiên, bà khẽ nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt Lục Tân. Mà Thằn Lằn mới nãy còn bật cười ha hả chưa kịp khép miệng cũng quay ngoắt nhìn về phía Lục Tân bằng ánh mắt kinh ngạc.
"Chỉ là, sự thật chứng minh rằng chúng ta cẩn thận là đúng."
Lục Tân vẫn nhìn Xà Gia đầy chăm chú, tiếp tục biện hộ:
"Vừa nãy chúng ta đã phát hiện ra thuộc hạ của ngươi đúng là có vấn đề. Bây giờ hắn đang chịu sự ảnh hưởng đặc biệt từ ai đó, dù phải trả giá hết thảy cũng nhất quyết bảo vệ cho kẻ chúng ta muốn bắt…vậy nên số tiền nộp phạt kia…”
"Xà Gia…Xà Gia đừng tin hắn…”
Lục Tân còn chưa kịp nói ra mục đích thực sự trong đầy, cán bộ quan trị an đã hốt hoảng kêu lên. Cơ bắp trên mặt hắn run rẩy một cách bất thường, vội xoay người, gào to về phía Xà Gia:
"Hắn nói bậy…”
"Chịu ảnh hưởng?"
Xà Gia phẩy tay, hắn lập tức ngậm miệng lại.
Trên mặt bà hiện lên vẻ tò mò:
"Chịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230268/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.