Thực ra vào giây phút này, hắn cũng cảm giác có chút vướng víu tay chân.
Đánh nhau trực diện không đáng sợ, điều đáng sợ là chuyện này ảnh hưởng tới quan hệ của rất nhiều người.
Dù có xảy ra chuyện, hắn có thể không thừa nhận, nhưng chưa chắc người khác đã tin tưởng.
Nếu như họ cố tình ngăn cản thì nên làm sao bây giờ? Giết hết họ hay sao?
Tuy cũng không phải là không được... Không được, nhiều người lắm!
Trong lúc Lục Tân đang miên man nghĩ ngợi, Thằn Lằn đã tự tay lấy một vật từ trên người tên cán bộ trị an.
Đó là máy phóng đại thanh âm điện tử có hai màu xanh trắng. Sau khi bật công tắc phía trên, máy phát ra tạp âm chói tai.
Thằn Lằn vặn loa, vẻ mặt nghiêm túc.
Hắn nhìn đám người xung quanh, hoặc có lẽ là hướng tới bóng ma đang âm thầm bao phủ lên thị trấn này, hô to:
“Chúng ta là tổ hành động đặc biệt của thành phố Thanh Cảng, ta là đội phó, nhận lệnh ra khỏi thành phố để truy nã tội phạm quan trọng.”
“Trước khi ra khỏi thành phố, bọn ta đã được cấp trên giao cho quyền xử lý khẩn cấp ở mức độ tối cao, có thể tự mình phán đoán xem có phải uy hiếp hay không.”
“Đặc biệt là cả tiểu đội chiến đấu đã trực sẵn ở bên ngoài thị trấn của các ngươi. Một trăm nghìn viên đạn plasma cách điện đã ngắm sẵn vào cái thị trấn cỏn con này của các ngươi rồi.”
“Cho nên, nếu như các ngươi không muốn ngắm một màn pháo hoa rực rỡ trước khi chết...”
Thằn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230267/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.