Vẻ mặt của Lục Tân không có thay đổi gì, hắn chỉ chậm rãi nói:
“Ta nghĩ ngươi hẳn là đã biết ta là ai, ta sẽ không trả lời câu hỏi này của ngươi, chỉ nói về mục đích của ta. Lần này ta đến đây là để đưa ngươi trở về, tốt hơn hết là ngươi đừng phản kháng gì cả, vì ta dự định sẽ bắt sống ngươi trở về. Chỉ sau khi ngươi bị xét xử rồi bị kết tội, ta mới giết ngươi, như vậy mới thật sự có ý nghĩa…”
“Nhưng vì ta không có kinh nghiệm chiến đấu với những dị biến giả, cho nên một khi đã ra tay, ta chỉ có thể lấy mạng của ngươi.”
“Nếu như vậy, ta e rằng khi ta bắt được ngươi, ngươi đã trở thành một người chết…”
Nghe xong những lời này, vẻ mặt của Thằn Lằn bỗng trở nên hơi quái dị.
Nụ cười trên mặt người đàn ông mặc vest đỏ lại càng sâu hơn.
Sau một thoáng ngập ngừng, hắn khẽ lắc đầu rồi tự lẩm bẩm:
“Chẳng trách ông trùm cẩn thận đến như vậy…”
Sau đó hắn mỉm cười nói với Lục Tân:
“Ngươi nói rất có lý.”
Trong lúc nói, hai cánh tay của hắn từ từ duỗi ra, dường như hắn muốn cho Lục Tân cơ hội còng tay hắn lại.
Thằn Lằn vẫn chăm chú theo dõi nhất cử nhất động của hắn, chỉ cần hắn có một chút động tác bất thường nào là Thằn Lằn sẽ nổ súng ngay.
Nhưng trong toàn bộ quá trình duỗi tay ra, hắn thành thật đến khó tin, hắn không mảy may có ý định phản kháng.
Tuy nhiên, vào lúc này, vẻ mặt của mấy người ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230257/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.