Những người đang ngồi đánh bài quanh một chiếc bàn dài được ghép lại từ nhiều chiếc bàn khác lập tức đổ dồn ánh mắt về phía cửa.
Lục Tân im lặng nhìn lướt qua những người trong căn phòng này, hắn chỉ thấy tổng cộng có bảy người, trong đó có năm người đang ngồi bên bàn chơi bài và hai cô gái đeo tai thỏ đang phục vụ. Hắn không tìm thấy ai có dáng vẻ giống Tần Nhiên trong đám người này, nhưng ánh mắt của hắn dừng lại trên người một người đàn ông mặc vest đỏ sát cửa sổ đối diện chiếc bàn. Lục Tân từ từ xác định điều gì đó.
Lúc này, trên tay người đàn ông đó đang cầm ba lá bài, hắn giơ lên cao, hình như chuẩn bị ném xuống.
Nhìn thấy Lục Tân bước vào, vẻ mặt hắn bỗng trở nên hơi đơ ra.
…
Lục Tân liếc nhìn hắn, khuôn mặt lộ ra một nụ cười:
“Ngươi cứ đánh cho xong lá bài này đi đã, ta không vội.”
Nhìn người thanh niên có vẻ rất ôn hòa đột nhiên đẩy cửa bước vào này, vẻ mặt của những người đang có mặt trong phòng đều có chút thay đổi.
Người đàn ông ngồi đối diện với người đàn ông mặc vest đỏ có dáng vẻ cực kỳ thô kệch, hắn thuộc kiểu người trông rất dữ tợn từ ngoại hình và không dễ chọc vào. Hơn nữa, lúc này tâm trạng hắn có vẻ rất không tốt, thua bài đến nỗi hai mắt đã trở nên hơi đỏ lên. Hắn khẽ ngẩn ra, sau đó bất ngờ đập tay xuống bàn, rồi đứng dậy chửi mắng:
“Ai con m* nó cho ngươi vào đây, không biết bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230256/chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.