Màng nhĩ hắn cứ ong ong lên, ngay cả cảnh vật trước mắt cũng bắt đầu trở nên không chân thực.
Khi cha Lục Tân giận dữ hét lên, cả người Lục Tân giống như bị cuốn vào một cơn thủy triều hỗn loạn, có một cảm giác kiềm nén khó hiểu khiến Lục Tân có cảm giác muốn ra sức hét thật to để mở ra tất cả.
Cha Lục Tân gắt gao nhìn hắn, như thể đang chờ đợi câu trả lời của hắn.
Nhưng Lục Tân chỉ cau mày mà không trả lời, giống như hắn không hề nghe thấy gì cả.
“Nếu họ đều chết sạch thì ai sẽ trả lương cho con trai chúng ta?”
Lúc này, mẹ Lục Tân mới mỉm cười lên tiếng, dưới ánh đèn, bà ấy ngồi bắt chéo chân trên ghế sô pha trông vừa tao nhã vừa quyến rũ.
Nghe giọng nói của bà ấy, Lục Tân mới cảm thấy bình tĩnh lại.
Giọng nói của bà ấy vẫn từ tốn vang lên:
“Nếu mọi người đều chết đi, ai sẽ duy trì sự hoạt động của thành phố này?”
“Một thành phố vắng tanh không một bóng người thì còn gì là thú vị?”
Cha hắn không thể trả lời câu hỏi này, nhưng tiếng thở hổn hển của ông ấy lại trở nên nặng nề trông thấy.
Mẹ hắn ngay cả giọng nói cũng dịu dàng và lý trí như vậy, bà ấy nhìn cha hắn bằng một đôi mắt xinh đẹp và dịu dàng:
“Thực ra, chúng ta cũng nên nói đạo lý mới được, nếu chúng ta đã làm ra một số việc mà những người khác không thể làm được, vậy thì tại sao chúng ta lại muốn tước đoạt quyền sợ hãi của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230226/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.