Có càng nhiều ánh đèn chiếu vào mặt, chỉ là không còn ấm áp như trước mà có vẻ hơi kiềm nén và chói mắt.
Lục Tân phải hơi nheo mắt mới có thể thích ứng với ánh đèn trong nhà, sau đó hắn trông thấy căn nhà trở nên thật rách nát, tựa như vừa trải qua một cuộc chiến tranh. Đồ dùng trong nhà, thậm chí là sàn nhà, đâu đâu cũng thấy những vết nứt. Ngay cả trần nhà cũng có một vết xước rất lớn và nổi bật. Cả căn nhà hầu như không có đồ đạc gì là hoàn chỉnh, đâu đâu cũng thấy dấu vết của việc đập phá.
Giữa nhà, cha hắn trong chiếc tạp dề đang im lặng ngồi trên một chiếc ghế duy nhất trông có vẻ còn lành lặn bên cạnh chiếc bàn ăn. Lúc này, ông ấy chỉ im lặng, thấy Lục Tân bước vào, đôi mắt ông ấy càng trở nên đỏ ngầu.
Lúc này mẹ Lục Tân đang dựa vào tường, vừa nói chuyện điện thoại vừa cười:
“Cô Trần, ngươi lo lắng cái gì chứ? Không sao đâu, chỉ là có mấy tên cướp đã vào trong thành phố, đã giải quyết ổn thỏa cả rồi. Con trai ta đang làm việc ở bộ phận có liên quan…Ngươi chỉ cần tin tưởng ta là được, đừng lo lắng, hãy nghỉ ngơi thật tốt.”
“Rầm!”
Cha Lục Tân bất ngờ giơ tay đập mạnh xuống bàn, chiếc bàn ăn vốn đã bị nứt một nửa lập tức đổ sập.
Tiếng ồn cực lớn đã kích thích thần kinh của mọi người.
“Đồ vô dụng, toàn một lũ vô dụng, một lũ vô dụng bị người ta lợi dụng, bị người ta hại chết…”
Cha hắn tức giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230225/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.