“Tốt quá, cảm ơn ngươi!”
Đứng đối diện với con quái vật, nghe xong câu trả lời của mẹ, Lục Tân khẽ gật đầu với thái độ rất nghiêm túc.
Hắn thong thả bước về phía trước, tiếng hít thở bình tĩnh của hắn trở nên vô cùng rõ ràng trong sự im lặng chết chóc ở xung quanh.
Trên mặt đất ở xung quanh, trên những thi thể nằm la liệt đó, có rất nhiều đôi mắt đờ đẫn đang vây lấy hắn, như chăm chú nhìn bóng dáng cô độc in trên bức tường đổ nát ở đằng xa của hắn đang đi về phía cái bóng của con quái vật khổng lồ đến mức khiến người ta phải nghẹt thở.
Ánh đèn trên bức tường cao ở phía sau đang rọi đến một cách cứng ngắc.
Lúc này, bóng dáng của hắn hiện ra dưới ánh đèn cao trông rất bình thường so với con quái vật ở đằng xa.
Nhưng dáng vẻ khi Lục Tân di chuyển về phía con quái vật mặt người đáng sợ đó khiến em gái hắn hết sức cảnh giác.
Con bé không dám đến gần Lục Tân nữa, vẻ mặt của nó như sắp khóc, nó thậm chí còn bày ra dáng vẻ có thể chạy trốn bất cứ lúc nào.
“Cách nghĩ của ngươi rất hợp lý, mẹ đương nhiên phải ủng hộ ngươi.”
Bà nhìn Lục Tân, vẻ mặt hình như có chút phức tạp.
Nhưng khuôn mặt bà ấy chỉ lộ ra một nụ cười tán thành, bà ấy thậm chí còn khẽ vỗ tay.
Sau đó, bà ấy mỉm cười:
“Chỉ là, ngoài muốn giải quyết con quái vật này ra, ngươi còn muốn giải quyết ai nữa?”
Lục Tân hơi chần chừ, hắn nghiêng đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230209/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.