Tuy nhiên, đội trưởng đã lớn tiếng kêu gọi như vậy rồi, họ đành phải nhanh chóng di chuyển, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng lo lắng.
Trong tình huống mà tất cả mọi người đều hết sức căng thẳng, chỉ có Hàn Băng khẽ nói một cậu trước khi kênh trò chuyện bị cắt đứt:
“Đan Binh, nhất định phải cẩn thận!”
Lục Tân yên lặng gật đầu, hắn không suy nghĩ đến việc mình gật đầu như vậy, Hàn Băng hoàn toàn không thấy được.
Sau đó hắn giật tai nghe xuống, đồng thời tháo camera trước ngực ra rồi bỏ vào túi.
Hắn nhìn về phía quái vật tinh thần, thấy thể tích của nó đang nở ra, lúc này nó đã cao đến vài chục mét. Sự tăng trưởng không ngừng của thể tích khiến tốc độ của nó chậm lại đáng kể, nhưng nó vẫn tiếp tục tiến về phía trước, mỗi khi nó di chuyển, có đến mấy chục người bị nó che phủ, sau đó thể tinh thần của họ bị nó rút ra rồi dung hợp thành một bộ phận của nó, khiến thể tích của nó càng lớn hơn.
Tiếng “tít tít tít” của máy dò đã vang lên một hồi lâu, nhưng Lục Tân cũng không chú ý gì đến nó.
Cũng không biết vào lúc này, cường độ tinh thần của con quái này đã vượt quá bốn... Hay năm nghìn rồi? Lục Tân chỉ ném mạnh chiếc máy dò xuống đất rồi dùng chân giẫm nát nó, hắn cảm thấy âm thanh này chỉ khiến mình càng thêm sốt ruột.
“Xì...”
Ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy xung quanh đều bị bao phủ bởi ánh sáng màu đỏ nhạt của trăng máu.
Trên đỉnh đầu của vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230208/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.