“Tần Nhiên” kia đã để lại một vài người cải tạo tinh thần phục kích ở đây, có
lẽ hắn đã chuẩn bị cho những tổn thất này từ lâu.
Tuy nhiên, chính vì những người cải tạo tinh thần này đã bị bỏ rơi, họ chỉ
được dùng để bắn tỉa những năng lực giả gây ảnh hưởng đến việc trộm bức tranh
của họ, nên Trần Tinh mới dùng năng lực của mình để tác động lên những người
cải tạo tinh thần này, khiến họ tự tàn sát lẫn nhau, nếu không họ sẽ gây ảnh
hưởng đến khu vực xung quanh, và người cải tạo tinh thần khó đối phó hơn nhiều
so với người bình thường.
Khoảnh khắc loạt mưa đạn dừng lại, Lục Tân đột nhiên ngẩng đầu lên và nhìn về
phía mẹ hắn.
Lúc này, mẹ Lục Tân đang vỗ nhẹ vào người, như thể quét sạch bụi bặm dính trên
người.
Vô số viên đạn rơi khỏi cơ thể bà ấy, tiếng leng keng tạo thành một âm thanh
trong trẻo và vui tai.
Dáng vẻ của mẹ Lục Tân giống như vừa trở về sau một vòng dạo quanh trung tâm
thương mại, không những trên người bà ấy không có vết thương nào, mà ngay cả
quần áo của bà ấy cũng không hề xuất hiện nếp nhăn. Bà ấy chỉ mỉm cười nhìn
Lục Tân như đang trêu chọc một đứa trẻ không bao giờ biết tranh giành:
“Lần này, ngươi bị người ta bắt nạt nhiều quá…”
Lục Tân có vẻ hơi do dự, hắn trầm mặc một hồi, rồi mới khẽ gật đầu.
Sau đó trên mặt hắn lộ ra một nụ cười, như là tự giễu chính mình, hắn thì
thầm: “Đúng vậy, suýt chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230177/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.