Trong tiếng nổ của đạn, bà như thể đang oán giận, nói với Lục Tân: “Không phải
đã dặn con rằng không thể để bản thân mình bị bắt nạt hay sao?”
“Tại sao vẫn đẩy mình vào cảnh nguy hiểm như vậy?”
Trong khoảnh khắc này, trong lòng Lục Tân tràn đầy cảm giác khác thường, nhưng
trong giây lát, hắn không biết phải nói gì.
….
“Đó là...”
Lúc đầu, Trần Tinh cho rằng mình chết chắc rồi.
Tiếng súng nổ chói tai là âm thanh cuối cùng mà cô có thể nghe thấy.
Nhưng cô lại không ngờ tới, sau tiếng súng máy gào thét kéo dài trong vài
giây, cô lại không hề cảm nhận được gì cả.
Cảnh tượng này khiến trong lòng cô sững sờ, bỗng nhiên ngẩng đầu lên.
Sau đó, cô trợn tròn đôi mắt, nhìn chăm chú về phía trước.
Phía trước cô, càng gần về phía đường quốc lộ hơn, chính là Lục Tân.
Lục Tân còn bị những viên đạn này uy hiếp trước cả cô, theo lý thuyết thì có
lẽ bây giờ hắn đã tan nát thành nghìn mảnh rồi.
Nhưng sau khi cô nhìn sang bên đó, lại thấy được một hình ảnh có lẽ cả đời này
cô không thể nào quên.
Lục Tân đứng ở đó, vẫn giơ một tay lên theo bản năng, giống như đang che mắt
mình vậy.
Trước người hắn là những viên đạn dày đặc, chằng chịt.
Những viên đạn kia cứ thế dừng lại ở khoảng cách chừng ba mươi cm trước người
Lục Tân.
Thoạt nhìn, dường như chúng đã bị một nguồn sức mạnh vô hình làm cho dừng giữa
không trung, không thể bay tiếp, cũng không thể rơi xuống đất.
Bởi vì có rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230176/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.