“Anh trai, ngươi thay đổi rồi, chỉ lo nói chuyện với phụ nữ, không thèm đợi
ta...”
Con bé đang bò từ trái sang phải trên bức tường và trần nhà trong hành lang,
trông vô cùng nghịch ngợm, giọng nói của nó còn hơi hằn học.
Lục Tân chỉ vào tai nghe và làm động tác “suỵt” trên môi.
“Hừ, ngươi còn giả bộ không nhìn thấy ta, ta sẽ mặc kệ ngươi luôn...”
Con bé càng tức giận hơn, miệng ngậm gấu bông, giọng nói rất mơ hồ, nhưng lộ
rõ sự tức giận.
Nó quay đầu và chuẩn bị bò về một hướng khác của hành lang.
Lục Tân vội vàng duỗi tay ra, kéo nó xuống khỏi bức tường, ôm nó vào lòng rồi
tiếp tục lên lầu.
“Sao ngươi dừng lại lâu như vậy, xảy ra chuyện gì rồi?”
Câu hỏi có phần lo lắng của Hàn Băng truyền đến từ kênh trò chuyện.
“Không có, ta chỉ đang chuẩn bị thôi!”
Lục Tân vừa nói chuyện, một cánh tay ôm lấy em gái, tay kia thì lấy ra một nắm
kẹo từ trong túi, mỗi viên đều là loại con bé thích nhất. Đó là loại kẹo màu
đen, ngọt đến không chịu nổi. Lúc này con bé mới vui vẻ đưa hai tay ra để cầm
lấy.
Hắn tiếp tục lên lầu, lầu bảy, lầu tám, lầu chín.
Quả thực, đúng như những gì mà đội điều tra của Trình Huy đã nói, khi đến đây,
cảm giác sợ hãi đó dâng trào đến mức không thể tưởng tượng nổi, gần như kinh
khủng đến mức khiến trái tim cũng bắt đầu muốn ngừng đập. Tất cả máu đều dồn
về não một cách ồ ạt, chèn ép trong từng mạch máu. Vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230141/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.