Lục Tân nhấc sợi dây phong tỏa lên, rồi chui vào từ bên dưới, sau đó hắn đi
một mình về phía tòa nhà dưới ánh mắt chăm chú của mọi người. Sau lưng hắn là
vô số ánh mắt vừa lo lắng vừa tò mò. So với tòa nhà này, những ánh mắt kia
càng khiến hắn căng thẳng hơn.
Mãi đến khi mở cánh cửa chống trộm nặng nề rồi bước vào bên trong tòa nhà, Lục
Tân mới không còn cảm nhận được những ánh mắt ở sau lưng. Điều này khiến hắn
thoải mái hơn.
Hành lang yên tĩnh lạ thường, hắn nhìn thấy một vài chậu than bày trên mặt
đất, bên trong là tro giấy còn chưa cháy hết.
Chắc những thứ này là do cư dân trong tòa nhà đốt. Khi gặp một số vấn đề không
xác định, người ta thường đặt hy vọng vào quỷ thần.
Lục Tân vừa nghĩ vừa đến chỗ thang máy. Sau đó hắn phát hiện thang máy vẫn
sáng đèn, hẳn là có thể sử dụng được.
“Vì không chắc chắn liệu nguồn ô nhiễm đặc biệt có tồn tại những nguy cơ khác
chưa được biết đến hay không, ta đề xuất không nên sử dụng thang máy, tránh
việc không kịp rút lui trong trường hợp xảy ra biến cố bất ngờ..... Nếu bắt
buộc phải di chuyển bằng thang máy, tốt nhất chỉ nên lên đến tầng năm rồi tiếp
tục đi bộ lên trên!”
Nghe xong những lời này của Hàn Băng từ kênh trò chuyện, Lục Tân thu ngón tay
đang bấm thang máy lại, rồi khẽ nói: “Được.”
Sau đó hắn bước đến cầu thang.
“Cầu thang rất yên tĩnh, không nhìn ra có điều gì khác thường, chỉ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230140/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.