Lần đầu tiên nhìn thấy sự tồn tại của người nhà, hắn đã có một khoảng thời gian rất muốn làm rõ tình trạng của mình. Lúc đó hắn đã từng dò hỏi, những người bạn này rốt cuộc là ai và họ trông như thế nào, nhưng mẹ hắn chỉ cười và trả lời: “Sau này có cơ hội ta sẽ giới thiệu các ngươi với nhau.”
Sau đó qua một khoảng thời gian, khi Lục Tân nhớ tới và hỏi lại, mẹ hắn chỉ khẽ thở dài.
Dù sao thì, hoặc là họ đã về quê, hoặc là bản thân bà ấy cũng đã lâu không gặp họ…
Ngồi bên bàn ăn, mẹ hắn rót một cốc nước, đặt bên cạnh Lục Tân.
Bà ấy chậm rãi ngồi một bên xoa xoa bàn chân mỏi nhừ vì đi dạo quá nhiều của mình, bà mỉm cười rồi hỏi: “Công việc gần đây thế nào?”
“Rất tốt ạ...”
Lục Tân gật đầu, hắn khẽ im lặng một chút rồi nói: “Chuyện ở nhà máy ở phía bắc thành phố lần trước...”
“Ôi chao, ngươi vẫn còn nhớ!”
Nhìn thấy biểu cảm và thái độ có phần nghiêm túc của Lục Tân, mẹ hắn lại che miệng cười và nói: “Ta còn nghĩ ngươi có chuyện gì gấp đấy, đứa con ngốc này. Lúc đó ta chỉ tình cờ đi ngang qua thôi, đúng lúc nhìn thấy ngươi và em gái đứng ngây người ra ở đó, để một cô gái nhỏ không biết phải làm sao đứng đó, ngốc nghếch đến đáng yêu, sao có thể không buộc miệng hỏi một câu cho được.”
“Đi ngang qua…”
Câu trả lời này rõ ràng không làm Lục Tân hài lòng.
Hắn im lặng một lúc rồi mới nói nhỏ: “Dạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230126/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.