Sau khi kết thúc khóa đào tạo, Lục Tân bắt chuyến tàu điện ngầm cuối cùng trở về nhà.
Đi dọc theo lối cầu thang tối om để lên lầu, căn nhà số 401, trông rất ấm áp và yên tĩnh.
Thấy trong phòng không có đèn, Lục Tân biết mẹ hắn lại ra ngoài rồi.
Trong căn nhà yên tĩnh chỉ có ánh đèn mờ ảo và chút ánh sáng của đèn neon ngoài cửa sổ chiếu xuyên qua tấm kính, khiến mặt sàn hiện ra những bóng đen mờ ảo và chập chờn liên tục. Trên đường phố ở dưới lầu thi thoảng có tiếng cười lớn hoặc tiếng khóc lớn của những người say rượu truyền vào trong nhà.
Khi đi ngang qua phòng bếp, xuyên qua lớp kính mờ, hắn có thể nhìn thấy một bóng đen giống như Roshan ở bên trong.
Gần như lấp đầy phòng bếp là tiếng ngáy nặng nề lúc cao lúc thấp.
Cha hắn đang ngủ ở đó.
Trong khe hở của trần nhà gần cửa, giọng hát í a của em gái truyền đến. Con bé đang khẽ hát:
“Đứa bé rất sợ hãi.”
“Sau khi trời tối thì đi tìm mẹ, tìm mãi vẫn không thấy đâu.”
“Không biết mẹ đã đi đâu rồi!”
“Đứa bé rất sợ hãi.”
“Con quạ trên cây nói với nó rằng mẹ đang ở ngay bên cạnh ngươi kìa,"
“Bà ấy đang cười với ngươi!”
Lục Tân nhẹ nhàng đóng cửa lại, trên mặt hắn nở một nụ cười.
Em gái lại hát lạc điệu.
Ăn xong bữa tối tại Văn phòng An ninh, Lục Tân rón rén trở về phòng ngủ.
Cả nhà bọn họ đang sống trong một căn nhà với một phòng khách và hai phòng ngủ. Căn nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230125/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.