Ba lại nổi giận, đây là chuyện bình thường.
Hầu như chẳng có lúc nào là ba không nổi giận. Hơn nữa, ba cứ tức giận là lại đánh người, không chỉ đánh mẹ mà còn đánh em gái, có điều ba ít khi đánh mình. Vì mỗi lần ba định động vào mình, mẹ sẽ nổi giận, mà lần nào mẹ giận cũng có thể dọa ba. Nhưng điều khiến Lục Tân khó hiểu là hầu như mẹ chẳng ngăn cản hoặc dọa ba.
Nhưng lần này thật kỳ lạ, không ngờ em gái lại dám cãi lại.
Trước đây, hễ con bé chọc giận ba là lập tức lẻn đi mất hoặc là trốn tránh.
"Con ranh chết tiệt kia, ngươi chán sống rồi!"
Vì em gái đốp chát thẳng thừng nên ba càng giận hơn, nóng nảy đi lòng vòng trong phòng, ánh mắt như muốn cắn người vậy. Hắn hùng hổ mắng: "Ngươi đừng tưởng mình ăn vụng bên ngoài, có tí sức lực thì dám đốp chát. Ngươi dám giấu ta ăn mấy thứ kia... Ngươi có giỏi thì đừng bao giờ về nhà nữa! Nếu ngươi về thì ta nhất định sẽ cho mày nhớ đời..."
"Không về thì thôi!"
Em gái treo mình trên trần nhà, mái tóc đen rối bù, hung hăng cãi lại: "Chờ ta lớn sẽ đến lượt ngươi..."
"Ngươi cảm thấy mình vẫn còn cơ hội lớn lên chắc?"
"Khi nào ta lớn, ta nhất định phải xé nhỏ ngươi làm búp bê..."
"Hừ..."
"Xì..."
"Haiz..."
Lục Tân vừa nghe bọn họ cãi nhau ầm ĩ vừa thong thả đi tới trước căn phòng.
"Ngươi còn biết trở về?"
Thân hình cao lớn của người ba chắn ánh đèn trong phòng, tựa như bóng tối dày đặc và đẫm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230094/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.