Tiểu Lộc ngồi xe lăn, vẫn giữ dáng vẻ như đứng đống lửa như ngồi đống than. Cô nhìn quanh, sau đó rút một tờ tiền trong túi giấy kia ra, đút xuống dưới quần áo mình rồi dúi túi giấy vào tay Lục Tân: "Ngươi đừng để lại hết tiền cho nơi này. Ngươi cho nhiều quá, tủ của ta sắp không chứa nổi rồi đấy. Vả lại, nhỡ đâu thu hút kẻ xấu thì sao?"
"Ờ thì..."
Lục Tân vốn định đưa lại, nhưng nghe cô nói vậy đành cầm chặt chiếc túi.
Tiểu Lộc nghiêm túc nói: "Trước mắt ngươi cứ tự giữ đi, khi nào cần ta nhất định sẽ tìm ngươi!"
Lục Tân im lặng giây lát mới gật đầu thật nhẹ.
"Còn nữa..."
Tiểu Lộc chăm chú nhìn Lục Tân và dặn dò: "Ta không biết rốt cuộc ngươi làm công việc gì, nhưng ngươi cho ta nhiều tiền như vậy chứng tỏ công việc rất vất vả hoặc là cực kỳ nguy hiểm. Ít nhất thì hàng ngày ngươi phải ăn nhiều lên, đừng ăn rau cải đậu phụ suốt ngày..."
"Có chứ..."
Lục Tân nhận số tiền kia, tươi cười khoe: "Hôm nay ta ăn đùi gà đấy!"
"Người có thể ăn đùi gà mỗi ngày sẽ không nói thế..."
Tiểu Lộc vạch trần lời nói dối của Lục Tân một cách vô tình, khe khẽ thở dài.
Lục Tân không biết đáp lời thế nào, hai người bèn ngồi lặng thinh trước bồn hoa trụi lủi cạnh bệ cửa sổ.
Chỉ có ánh nắng yếu ớt đang trải một tầng sáng ảm đạm cho thế giới này.
Sau một lúc lâu, Lục Tân bỗng ngập ngừng lên tiếng: "Chị Tiểu Lộc, chuyện năm ấy..."
"Ngươi muốn hỏi gì?"
Tiểu Lộc quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230093/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.