Nè, Hạ Nhân chờ mình với!
- Chậm quá đó, đồ ngốc!
- Đã nói bao nhiêu lần rồi mình không phải đồ ngốc à nha!
Hạ Nhân bỗng xoa nhẹ đầu Trúc Nhật rồi bảo:
- Đi nhanh lên, hôm nay có bài kiểm tra đấy!
- Thật tình, mình đã 16 tuổi rồi mà cậu cứ coi mình là đứa nhóc 5 tuổi vậy?
Hạ Nhân nở một nụ cười nhẹ, nụ cười như đang cất giấu một niềm vui, nỗi buồn hay là một bí mật gì đấy!
- Nếu có thể, mình ước có thể quay lại lúc 5 tuổi để nói những gì mình cần nói. Quay lại cái ngày đầu tiên mình gặp cậu đấy, lúc đó nếu mình nghe lời papa nói với cậu những lời đó không biết bây giờ chúng ta sẽ ra sao. Mình thật sự rất tò mò!
Trúc Nhật gãi gãi đầu nhìn Hạ Nhân, nâng nhẹ cái mắt kính to hơn đôi mắt mình lên. Lòng thầm khó hiểu, người trước mặt mình đang nói cái quái gì vậy?
- Thôi, tụi mình vào trường đi!- Hạ Nhân kéo tay Trúc Nhật.
- Ừ, tụi mình đi.
Vài tiếng sau, tiếng chuông tan trường cũng reng lên. Từ đằng xa có hai người đang cầm bài kiểm tra mà so đo với nhau:
- Hạ Nhân cậu ăn cái giống gì mà 98 điểm còn mình chỉ có 90 thôi. Tức quá mà!
- Ngốc vẫn hoàn ngốc, coi lại đi chỗ này làm sai này. Cái biểu thức này phải...... hiểu chưa?
- Haizzz...Đúng là mình không so được với cậu rồi. Đi ăn không mình mời!
- Ăn chứ, đồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993952/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.