Quá trễ rồi, tất cả đã hết rồi. Trung Tuấn...đã thật sự rời xa mình rồi, nếu trước khi đi anh có thể nghe em nói em yêu anh như thế nào, em chưa bao giờ hận anh cả, em thật sự rất rất yêu anh...Tôi vô vọng khóc vang lên đúng lúc đó tôi cảm thấy xung quanh mình ấm áp đến lạ thường, xoay mặt qua tôi thấy khuôn mặt quen thuộc mà tôi đã ngỡ đã rời xa tôi mãi mãi:
- Trung...Tuấn? Anh chưa lên máy bay sao? Hay là em đang nằm mơ?
Không, người đang chạm vào mình rất ấm áp, chắc chắn không phải là mơ. Trung Tuấn, đây chắc chắn là Trung Tuấn.
- Máy bay của anh bị delay nên 10h30 mới cất cánh và anh cũng cảm thấy rất rất may mắn khi ông trời vẫn còn cho chúng ta thêm một cơ hội ở bên nhau.
Tôi ôm chặt người trước mặt mà khóc vỡ oà rồi tôi ngước mặt nhón chân lên hôn vào môi anh ấy cho tôi chắc chắn rằng hơi ấm này là sự thật. Tôi vẫn chưa thể tin được đây là sự thật còn nếu đây là một giấc mơ thì tôi ước gì mãi mãi tôi đừng tỉnh dậy.
- Trời ơi, đồng tính kìa! Thật đáng iu a~
- Lần đầu tiên tui mới thấy hai người con trai hôn nhau đó ( còn tui chỉ được thấy trên phim thôi nè, muốn mà ko được =_=)
- Chụp hình đăng mới được.
- Trai đẹp đã hiếm mà tụi nó còn yêu nhau nữa...
Hình như có rất đông người đang vay quanh tôi, tôi còn nghe loáng thoáng được tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993950/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.