Chiếc xe đẩy Dương Dương chạy càng nhanh, tôi chỉ biết cầm lấy tay em ấy mà chạy theo. Đến khi vào phòng cấp cứu thì bác sĩ ngăn tôi lại:
- Xin lỗi, người nhà không được vào đây!
Tôi cố ngước nhìn lần cuối vào bên trong, thân hình gầy gò trong bộ áo đang thấm đầy máu đỏ dần dần rời xa tôi. Ngồi bên ngoài ghế chờ tôi tự trách bản thân của mình tại sao lại tệ với em ấy như vậy. Tôi không nghĩ chuyện này sẽ xảy ra, tại sao Dương Dương lại ho ra máu nhiều vậy chứ?
Ngồi lại ngồi, không biết đã mấy giờ trôi qua rồi. Tôi cúi mặt, hai tay nắm chặt đặt lên trán trong lòng xốn xáo không yên. Rồi có nhiều tiếng bước chân chạy đến đây tôi ngước đầu lên nhìn là ba và con của Dương Dương. Vừa nhìn thấy tôi, ba em ấy đã nắm cổ áo tôi nâng lên. Tôi mặc kệ những gì bác ấy làm, tất cả là lỗi của tôi bây giờ bác có chém tôi đi nữa thì tôi vẫn sẵn sàng cùng Dương Dương qua thế giới bên kia.
- Mày đã làm gì con tao? Tao đã từng bảo mày không được đụng vào nó mà tại sao mày cứ bám nó mãi không buông thế? Bây giờ con tao đã ra như vậy rồi, mày chắc đang vui lắm hả, thằng khốn? Mày mau đi chết đi.
Tay ông ấy đã giơ lên tôi bình thản nhắm mắt chấp nhận nó.
- Ông nội đừng đánh anh ấy!
Tiếng trẻ con của Hạ Nhân vang lên làm bàn tay hung ác kia dừng lại. Ngay lúc đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993935/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.