( Chap này ngược tàn tâm lắm đó nha)
Tôi mơ màng tỉnh dậy thì cảm thấy tay
mình bị trói chặt, mùi khói thuốc nồng nặc đâu đây. Cố gượng dậy thì tôi thấy Trung Tuấn đang ngồi trên ghế sofa nhâm nhi điếu thuốc, thấy tôi nhúc nhích Trung Tuấn liền dập tắt điếu thuốc nhẹ nhàng đứng lên di chuyển qua chỗ tôi:
- Chắc em biết mình sắp bị gì rồi chứ? Nếu biết thì hãy ngoan ngoãn đi, không tự em chuốc lấy hậu quả khôn lường đấy.
Tôi cười khinh quay mặt qua chỗ khác.
- Thái độ đấy là sao? Em muốn chết à?
Tôi im lặng không trả lời.
- Em tưởng em có giá lắm sao? Em tưởng tôi còn yêu em sao? Đúng là ảo tưởng! Tôi nói cho em biết em chỉ là một món đồ chơi cũ thôi. Đừng có mà ảo tưởng.
Tôi định sẽ im lặng cho anh ta muốn nói gì thì nói nhưng càng ngày càng quá đáng. Nếu anh thách thức tôi thì tôi sẽ chiều anh vậy.
- Nếu không yêu, không quan tâm vậy anh bắt tôi làm gì? Tôi không có giá nhưng vẫn đáng giá hơn tên rác rưỡi như anh. Mau thả tôi ra đồ khốn!
Bao nhiêu áp bức, bực nhọc tôi đã nói ra hết cảm giác khá dễ chịu nhưng có vẻ có một luồn ám khí nào đó đang phảng phất đâu đây. Tôi thấy mặt Trung Tuấn đã trầm xuống, mạnh bạo bước đến nâng cằm tôi lên. Tôi dùng hết sức cha sinh mẹ đẻ chống cự rồi tôi phun nước bọt vào mặt anh ta. Không khí ngày càng nặng nề,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993933/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.