Tôi nghe tiếng động từ phía sau lưng lập tức toàn thân đều bất động. Cảm giác từ phía sau Trung Tuấn đang đi chầm chậm đến và đặt tay lên thắt lưng tôi:
- Sao lại tránh mặt anh?
Tôi tâm trí loạn xạ không biết đây là tình huống gì và phải xử lí ra sao, ông bà xưa có câu " chạy là thượng sách " tôi nghĩ câu này tôi nên áp dụng rồi:
- Anh...anh nói gì tôi không hiểu, thôi anh mau đi về giường....
Chưa kịp nói hết câu, Trung Tuấn đã ép tôi vào trong tường. Hai tay rắn chắc cố định hai bên khiến tôi không thể động đậy:
- Anh muốn...muốn làm gì?
Tôi rối loạn hết cả lên, cố gắng vùng vẫy trong vô vọng, miệng thì lúc nào cũng van xin thả ra mà cái người đang đứng trước mặt tôi đây chỉ đứng nhìn tôi như cá trên thớt không chịu thả.Thừa lúc Trung Tuấn sơ ý, tôi xô anh ta ra và tháo chạy ra ngoài nhưng có vẻ đã chậm một bước rồi. Chẳng tốn nhiều thời gian, Trung Tuấn nắm cổ áo tôi lôi lên giường mà không mất tí công sức nào. Não chưa kịp định hình rồi cảm thấy có vật nặng đang đè lên người...đó chính là Trung Tuấn. Tôi căn bản không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ thấy Trung Tuấn như vậy, dù bị đánh hay đá gì tôi cũng không cảm thấy sợ như lúc này...thật sự rất đáng sợ, đáng sợ đến mức khiến tôi phải phát run.
Không nói lời nào, hắn mạnh bạo áp môi hôn. Tôi cắn chặt môi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993910/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.