Sau đó, Trung Tuấn một lần nữa cõng tôi về nhà. Giờ tôi mới nhận ra rằng vai Trung Tuấn rất rộng, bờ vai này tôi có thể dựa vào cả đời không? Có thật rằngTrung Tuấn chỉ yêu mình tôi, có thật tôi và anh đã yêu nhau... có thật nhiều câu hỏi cần anh giải đáp nhưng chẳng biết mở lời như thế nào! Đột nhiên Trung Tuấn lên tiếng:
- Em không hỏi anh về cô gái đó à?
Trong đầu tôi cũng có ý định hỏi, nếu Trung Tuấn bắt chuyện trước thì hên quá:
- À, ừm cô gái đó là gì của anh vậy?
- Là bạn học cũ của anh. Cũng đã mấy năm rồi tụi anh mới gặp nhau.
Bạn học cũ? Bạn học cũ mà đè người ta ra hôn như bồ vậy, anh định lừa tôi đúng không:
- Tôi thấy anh hôn cô ấy, hình như anh thích cô ấy nhiều lắm.
Tôi cảm nhận được lưng Trung Tuấn đang rung, hình như đang cười:
- Anh cười cái gì?
- Em ghen à?
Tôi có chút giật mình:
- Đâu...đâu có.
- Lúc đó anh có chút say nên nhìn cô ấy ra em mà hôn. Trong suốt buổi gặp anh chỉ toàn nhắc về em mà thôi. Không tin thì em cứ đi hỏi!
- Uh...
Thiệt không? Tôi thật sự có thể tin anh không? Tôi đã rơi nước mắt vì anh rất nhiều vậy bây giờ anh có thể làm cho nó ngừng rơi không? Tại sao tôi lại cảm thấy bất an thế này?
•
•
Vài ngày sau tôi tránh mặt Trung Tuấn. Tôi thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993908/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.