Từ ngày kể từ hôm Trung Tuấn phát hiện ra tôi là Hạ Dương Dương cũng đã được một tháng. Trong một tháng đó, chúng tôi đã không biết xx bao nhiêu lần nhưng chưa bao giờ tôi công nhận mối quan hệ của cả hai, tôi vẫn chưa muốn tha thứ cho hắn, tôi vẫn còn hận hắn rất nhiều nhưng tại sao...tim tôi cứ đập loạn nhịp mỗi khi hắn dịu dàng với tôi.
Ngày hôm nay, tôi vẫn về nhà ăn cơm như thường lệ. Lúc ăn, Trung Tuấn lúc nào cũng nhìn tôi chằm chằm như muốn ăn tưới nuốt sống. Nhìn nhiều thì tất nhiên phải khó chịu, tôi liền buông đũa hỏi:
- Làm gì nhìn quài vậy? Không lo ăn cơm đi!
Trung Tuấn nắm nhẹ bàn tay tôi:
- Em có thể trả lời câu hỏi mà anh đã hỏi rất nhiều lần rồi được chứ?
- Câu hỏi nào?
- Chúng ta có thể quay lại không?
Đúng thật, suốt một tháng qua không khi nào Trung Tuấn ngừng hỏi tôi về vấn đề này. Nếu muốn quay về thì tôi cũng không muốn nhưng nếu muốn từ chối càng tự mình dối mình. Phải tỏ ra chán ghét nhưng chỉ muốn giữ anh cho riêng mình tôi, thật sự...rất mệt mỏi. Đối với câu hỏi này, tôi thật sự không có câu trả lời hợp lí nên mỗi lần Trung Tuấn hỏi tôi liền lảng tránh đi.
- Tôi ăn no rồi, dọn dẹp sạch sẽ rồi chuẩn bị nước tắm cho tôi.
Tôi quay lưng bước đi nhưng tay Trung Tuấn giữ tôi lại:
- Tôi đã chờ câu trả lời của em suốt một tháng qua. Nếu em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993904/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.