- Anh bỏ gì vào đồ ăn?
Tôi nói chuyện trong tiếng thở dốc, cơ thể cứ nóng rần lên, đặc biệt là " chỗ đó", còn lại một chút lí trí cuối cùng tôi đã lắng nghe thật kĩ những lời Trung Tuấn nói:
- Anh đâu có bỏ gì lạ vào đồ ăn đâu, không lẽ em bị đau bụng để anh gọi bác sĩ!
- Không...không cần. Trong lúc nấu anh có bỏ gì lạ vào không? Cố nhớ lại đi!
Trung Tuấn nhắm mắt hồi tưởng một hồi lâu mới nói:
- À, lúc anh ướp thịt thì hết nước tương. Anh lục trong tủ bếp thấy chai nước tương để trong đó nên anh ướp luôn. Mùi của nước tương đó hơi kì nhưng em ăn vẫn ngon mà!
Cái gì!!!!!! Anh ta vừa nói cái chai nước đó làm gia vị để ướp đồ ăn cho tôi á? Đúng là rước hoạ vào thân, đáng ra nên vứt đi từ lúc được tặng mới đúng, giờ thân thể đã ra thế này còn làm cái gì được nữa....
- Em bị sao vậy? Chai nước tương đó có gì lạ à? Mặt em càng ngày càng đỏ có cần anh giúp gì không?
Đầu óc tôi mơ hồ, chân tay bủn rủn không thể nhất lên chắc có lẻ phải nhờ đến sự giúp đỡ của anh ta rồi. Chắc khi làm xong, mỗi lần nhìn thấy mặt Trung Tuấn thì phải lấy tro bôi vào mặt.... Đúng là chai thuốc khốn kiếp....
- Anh...chính anh đã hại tôi ra thế này thì mau chịu trách nhiệm đi!!!
- Em đang nói gì vậy? Anh hại gì em?
- Chai nước tương đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu/2993902/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.