Nói dứt lời, hắn liền hậm hực tìm trong túi áo chiếc điện thoại cùng tờ giấy note, tuy rằng có chút giận, nhưng hắn lại không dám lớn tiếng với cô, chỉ có thể im lặng bỏ lại hai thứ đó trên kệ giày của Thiên Nguyệt. Nói thêm hai ba chữ rồi bỏ đi.
Thẳng đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa một cách thô bạo phát ra từ phòng bên cạnh, Thiên Nguyệt mới hoàn hồn lại. Gì chứ, không có bạn gái cũng đâu cần phải lớn giọng như vậy? Nếu không phải kiếp trước nhớ đến bóng dáng hắn khóc ỉ ôi trước mộ của cô, có cho cô cũng không mang ơn hắn nhiều như vậy có được không? Lúc này đây toàn bộ xấu hổ ban đầu vì lời tức giận vô cớ của hắn mà bay sạch không còn một mảng.
Tầm mắt di chuyển đến chiếc điện thoại trên kệ giày, trong đầu loáng thoáng nhớ lại lúc nãy Phó Thành Dương còn nói gì đến vụ hàng xóm ấy? Đừng nói với cô là, hàng xóm bên cạnh nhà của cô bắt đầu từ hôm nay sẽ là hắn đấy?
Còn chiếc điện thoại này, thiết nghĩ nếu hắn không cần, chắc cô đem từ thiện cũng không vấn đề gì đâu nhỉ? Chỉ cần tháo sim ra là được rồi. Nói là làm, chẳng đến nửa tiếng sau, chiếc điện thoại tốt số đã nằm trong kiện hàng nhỏ giao đến trung tâm điện tử chuyên tặng đồ cho trẻ em khó khăn.
Phó Thành Dương lúc này cách cô chỉ có một bức tường, đang vô cùng ân hận với những hành động mang tính chất bốc đồng mà hắn vừa làm ra ban
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934455/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.