Thời gian cứ đến rồi đi, bình minh ló dạng, đem sương mai trên những chiếc lá dần tan biến, chẳng mấy chốc hoàng hôn lại vụt tắt, trả lại bầu trời đêm yên tĩnh cho những vì sao. Ngày ngày đêm đêm, đem những người bận rộn ngoài kia xoay vòng như những cánh chong chóng giấy.
Thoáng cái đã hai tháng trôi qua,Thiên Nguyệt làm hàng xóm với Phó Thành Dương cũng vừa tròn hai tháng.
Dường như thời gian biểu của hai người hoàn toàn khác nhau, mỗi lần đi học về Thiên Nguyệt đã nhìn thấy cửa căn hộ của Phó Thành Dương đóng kín, đi từ sáng sớm đến tối mịt mới về đến nhà. Còn Phó Thành Dương mỗi khi đặt chân về căn hộ của mình đã nhìn thấy phòng bên kia tắt đèn ngủ từ lâu.
Đứng trước cửa nhà của cô, cánh tay đưa lên rồi hạ xuống, lơ lửng giữa không trung. Mãi một lúc, bàn tay ấy cũng dừng lại trên nền cửa của Thiên Nguyệt, Phó Thành Dương mới khẽ cười một tiếng, cánh môi cong lên một đường bất đắc dĩ.
"Sắp rồi, chỉ còn một chút nữa thôi..."
...
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn thấy trước cửa phòng mình là một hộp bánh bông lan mềm còn có một hộp sữa dâu tựa hồ mới được hâm nóng cách đây không lâu. Thiên Nguyệt cầm túi đồ lên, nhìn qua nhà kế bên... Hắn vậy mà đã đi sớm như vậy sao?
Đôi mắt đen dừng lại trên món ăn nhìn ngon mắt trong tay, bất giác thở dài một hơi, cô đã cố gắng dậy sớm hơn vậy mà không thể gặp người ấy. Cô chỉ muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934452/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.