Hai người đáp máy bay xuống thành phố X là chuyện của hai tiếng sau, vừa xuống xe đã có người mang chiếc BMW đến đại sảnh cho hắn, khiến cho cô cũng phải tròn mắt nhìn. Mỗi bước chân của hai người họ nhìn như đều được mọi người xung quanh chú ý. Không ít lần Thiên Nguyệt phải thúc khuỷu tay của Phó Thành Dương hỏi nhỏ:
"Mọi người ở thành phố X rất quen mặt anh à Phó thiếu? Từ nãy đến giờ mỗi bước chân đều bị không ít người dòm ngó tới, khiến em có cảm giác mình như quen biết với đại minh tinh vậy?" - Cảm giác này không phải kiểu như fan gặp được idol. Nói chính xác hơn, thứ mà cô đang cảm nhận chính là mắt của những paparazzi (thợ săn ảnh) của cánh báo chí lá cải, những ánh mắt kia tựa hồ như được bôi thêm một lớp băng sương khiến sống lưng của Thiên Nguyệt lạnh toát.
Phó Thành Dương cảm nhận được hơi thở gấp gáp của cô gái nhỏ, ý định ban đầu muốn trêu đùa cô một chút cũng hoàn toàn bị gạt bỏ. Dù sao ở đây cũng không ít người nhận diện được hắn, cho dù hắn không sợ, nhưng vì an toàn của cô, hắn vẫn nên rời khỏi nơi này ngay lập tức.
Vừa ngồi lên xe, Thiên Nguyệt liền có thể thở phào nhẹ nhõm, chưa kịp đợi cô nói gì, Phó Thành Dương đã đặt vào tay cô một chai nước khoáng kèm theo đó là một viên socola hình quả đào nhỏ.
Nhìn viên socola nhỏ nhỏ nằm gọn trong lồng bàn tay của mình, Thiên Nguyệt không rõ dư vị trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934445/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.