"Bị phát hiện rồi à?"
Trương Hồng Loan nâng mắt, nhìn về phía Mai Lan đang ngồi trên ghế cười một cách chế diễu. Cứ như việc bị phát hiện này của Trương Mai Lan đều nằm trong dự tính của cô ả, hơn hết, thất bại này của Mai Lan còn là thứ ả thích nghe hơn là một phi vụ thành công.
Trương Mai Lan đáp lại ánh nhìn kinh thường kia bằng một nụ cười hiền từ, ngồi phắt dậy khỏi ghế, đứng thẳng người dậy, tiến đến bên bàn tự rót cho bản thân một ly rum với màu vàng sóng sánh.
"Đúng vậy, thất bại rồi, mà vui hơn cả, thất bại này là nhờ anh Phó đáng yêu của cô đấy, Hồng Loan kiêu sa ạ."
Vừa nghe hai tiếng 'anh Phó', Trương Hồng Loan khẽ cau mày khó chịu, trên khuôn mặt đã không còn dấu vết của dáng điệu khinh thường kia nữa, dần chuyển qua tái ngắt, bàn tay bất giác nắm chặt thành quyền.
"Gặp anh ấy ở đâu?"
"Sân bay."
"Sân bay? Cô đến đó để làm gì?" - Trương Hồng Loan hỏi dồn dập, bàn tay buông lỏng cũng bắt đầu run run.
"Còn làm gì ngoài chuyện đi gắn kết tình chị em với Thiên Nguyệt. Aiza, nhưng mà sau ngày hôm nay chắc không còn chị em tốt gì nữa rồi. Kiểu gì Phó Thành Dương chả phát hiện ra lời nói dối kia của tôi chứ? Còn đang định tiếp tục dắt mũi con nhỏ sống hai đời mà chả khôn tẹo nào kia, lại lòi ra anh Phó... Chậc chậc... "
Trương Hồng Loan bật cười, chẳng qua ý cười lại không lên đến mắt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934443/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.