Nghe được câu trả lời trong dự kiến, Thiên Nguyệt chỉ lặng lẽ cười, nhìn về phía Tiểu Bảo đang ngon giấc nồng, tiếp tục đặt câu hỏi:
"Vậy anh biết em trai tôi bây giờ đang ở đâu không?"
Đáp lại cô là sự im lặng rất lâu, lâu đến ngạt thở, mỗi giây trôi qua, trạng thái của cô một ngày càng tồi tệ, chờ đợi mãi người đàn ông trước mặt mới mấp máy trả lời:
"Có."
"Dẫn tôi đến đó được không?"
"Thiên Nguyệt..." - Phó Thành Dương khó xử, từng khớp tay đã bị hắn dùng lực mà nắm chặt thành quyền, móng tay cấu vào da thịt cũng không khiến hắn trở nên bớt day dứt.
Thiên Nguyệt làm sao không nhận ra được sự khó xử trong đôi mắt kia của hắn chứ, nhưng lần này cô buộc phải có được đáp án hoàn chỉnh, cô phải biết em trai của cô rốt cuộc đang ở nơi nào, còn sống hay đã chết. Với tư cách của một người chị, cô có quyền được biết mà không phải sao?
Nắm lấy thành ghế làm điểm tựa để đứng lên, Thiên Nguyệt lê từng bước khó nhọc đến trước mặt của hắn, trên gương mặt trắng xanh lúc này toàn bộ đều thấm đẫm nước mắt, hai mắt cô không ngừng rơi lệ, tay vươn đến cầm lấy đôi bàn tay của hắn, giọng nói nức nở không thành lời:
"Phó Thành Dương, anh biết thằng nhỏ đang ở đâu mà đúng chứ? Làm ơn, em chỉ cầu xin anh đúng một chuyện này thôi... Đưa em đến gặp nó được chứ? Cầu xin anh... nó là em trai của em mà... Cho dù nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934421/chuong-26.html