Đoàn Hữu Ca không nghe thấy tiếng trả lời của cô, cuối cùng vẫn phải dời lực chú ý của mình sang đống đồ ở phía sau lưng của cô, ánh mắt có phần ủ rủ, quay sang đối diện với đôi mắt đen của cô, nhỏ giọng hỏi:
"Em chuẩn bị đi thật hả?"
Thiên Nguyệt gật đầu, nhanh chóng đáp lại hắn:
"Đúng vậy, vé máy bay cũng đã đặt trước rồi, đồ đạc cũng đã dọn tươm tất."
"Không có ý định suy nghĩ lại ư? Dù sao thì ở nơi này cũng tốt lắm..."
"Đoàn Hữu Ca, anh biết rõ có những thứ không thể dùng thời gian để phủ bụi dần dần biến mất mà đúng chứ? Em tới đây vì mục đích cá nhân của mình, và nhìn xem, mục đích của em chỉ còn một bước nữa là hoàn thành... Hữu Ca, cho dù anh có nói thêm gì nữa thì em nhất định sẽ không ở lại đâu."
Đoàn Hữu Ca mím môi, mái tóc đen được vuốt gọn ra phía sau để lộ đôi mắt phượng dài đang nhìn cô bằng đôi mắt chăm chú. Đứng lặng người một lúc lâu, sau đó thì anh ta thả giày ra bước vào nhà. Đôi chân dài thẳng hướng chạy đến chiếc vali cô đang để ở giữa sàn.
"Anh định làm gì vậy?"
"Mấy giờ thì máy bay cất cánh?"
Thiên Nguyệt đột ngột bị hỏi lại, cô chỉ có thể nhìn lại đồng hồ ở trên tay, sau đó mới đáp lại anh:
"Còn hơn 1 tiếng nữa mới đến giờ soát vé."
Đoàn Hữu Ca cong môi, nở nụ cười nhẹ, tay cầm lấy vali của cô kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934408/chuong-32.html