Sau đó một quãng thời gian, cuộc sống tiếp tục trôi yên ả, Thiên Nguyệt nhanh chóng được Phó Thành Dương đem về ra mắt gia đình. Nói cao siêu là ra mắt, thực chất chẳng qua là mẹ con gặp lại nhau sau bao nhiêu ngày tháng xa cách. Hoài Vân vừa nhìn thấy cô lấp ló đầu cửa cổng, đến dép cũng quên mang vào, tựa như năm tháng học sinh gặp được bạn cũ sau bao nhiêu ngày tháng xa cách.
Hoài Vân chạy vội ra bên ngoài, trước vật cản cao 1.85m, bà chỉ cần một đạp đã đem đứa con trai kháu khỉnh năm nào còn nâng như nâng trứng bay xuống đất, ôm chặt lấy Thiên Nguyệt, giọng nói ấm áp ngọt ngào chân thành gửi đến đứa con dâu tưởng chừng như đã bị vụt mất của mình:
"Hu hu con gái của mẹ, cuối cùng con cũng đã trở về. Mẹ lúc đầu còn tưởng con chê thằng chồng ăn hại của con là già khú khụ nên con bỏ nó đi. Mẹ còn định nhận nuôi một đứa con trai nhỏ tuổi một chút, sau này cho con lựa chọn... Hên quá con trở về bên mẹ rồi..."
Vừa nói Hoài Vân vừa sụt sùi như khóc lớn lắm. Nhưng tất cả đã bị Phó Thành Dương ngã sõng soài dưới đất tố cáo:
"Mẹ thôi diễn đi, nếu không phải chồng mẹ năn nỉ ý ới, cầu xin này nọ kịa, mẹ có lẽ lúc này đã ngao du bốn bể để đi tìm cô ấy rồi chứ không phải ngoan ngoãn chờ ở nhà để con đem về cho đâu."
Thiên Nguyệt nghe vậy liền tròn mắt nhìn vào Hoài Vân, liền trông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/them-mot-lan-yeu-2/2934390/chuong-42.html