*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cho dù là cô gái nhỏ không hiểu tình yêu, họ cũng sẽ ghen ghét, ghen tỵ nhìn người khác tốt hơn chính mình, đáng yêu hơn so với mình, so với mình tốt số hơn. . . . . .
Thư Lan có nhiều váy tơ lụa thịnh hành trong trấn cùng đồ trang sức kim ngọc, gương mặt ngây thơ nhiều người thích, còn có người nhà của nàng thương nàng cưng chiều, cùng Tiêu lang.
Cũng chỉ có lễ mừng năm mới thì mới ăn mặc bộ đồ mới, công việc trong nhà phải giúp một tay hết thảy làm Liên Hoa ghen tỵ.
Cho nên, trong nháy mắt ném đá ra, nàng thật lòng hi vọng hòn đá kia có thể đập trúng Thư Lan, tốt nhất nện ở trên mặt của nàng, nhìn nàng biến dạng còn có sau này không có người thích!
Nguyện vọng tốt đẹp thế nhưng, thực tế cũng là tàn khốc.
Nói cho cùng, nàng chỉ là một tiểu cô nương tám tuổi, muốn trúng còn phải luyện tập, vì vậy, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn hòn đá kia"Bùm" một tiếng đập trúng cây khô, sau đó bắn ngược rơi trên mặt đất.
Cây khô chấn động khiến Thư Lan tỉnh táo lại, nàng mê mang nháy nháy mắt, phát hiện Thư Uyển bọn họ đã đi ra rất xa, trong ruộng lúa mạch từng bó múa mạch dựng lên cao, tựa như từng dãy người nhỏ, phía trên là bông mạch rậm rạp rối bù, cột thân lúa mạch thành cọng dây thừng, phía dưới nhìn như vững vàng cắm trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/1584326/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.