Hỏi: Vì sao Thư Lan sợ Tiêu Lang như vậy, sao phải trốn tránh hắn như vậy?
Đáp: Băng dày ba thước.
Mùa hè lúc năm tuổi, thời tiết vô cùng nóng bức, mỗi khi chạng vạng tối, người trong thôn đều ngồi dưới tàng cây hóng mát, tán chuyện đông tây, cho tới khi màn đêm buông xuống, mới tốp năm tốp ba đi về nhà ngủ.
Tần thị ngồi tán gẫu với Lam thị dưới tàng cây hòe lớn bên bờ sông, Thư Uyển mười tuổi phe phẩy cây quạt nhỏ ngồi cạnh mẫu thân, bộ mặt nghiêm túc nghe hai người nói tới mẹ chồng bắt nạt con dâu như thế nào, thiếu phu nhân nhà nào đó thu thập tiểu nha hoàn bòlên giường ra sao, sau đó lời nói lại chuyển tới bây giờ ở trấn trên đang lưu hành loại váy gì. . . . . .
Sắc trời vẫn chưa tối hẳn, Thư Mậu Đình ngồi đối diện Tiêu Thủ Vọng bên cây hạnh trong sân, vừa tán gẫu, vừa đánh cờ, thỉnh thoảng nhắc đến Thư Triển đi học ở trấn trên.
Đúng lúc đó, Tiêu Lang đi từ cửa vào.
“Bá phụ,A Lan có ở nhà không ạ? Con hái được hai quả đào trong núi. . . . . .”
Thư Mậu Đình không ngẩng đầu, “Ở trong phòng đó, con đi xem xem nàng tỉnh dậy chưa.”
“Ồ!” Tiêu Lang ôm túi xách chạy vào trong.
Trong phòng, ánh sáng mờ mờ, Tiêu Lang vén màn trúc lên, đã nhìn thấy Thư Lan nằm quay đầu phía tây, giường đặt gần lò sưởi, hai chân dang ra hình chữ bát (八) mặc một cái quần tơ lụa màu trắng, phía trên chỉ mặc cái yếm hồng thêu hoa mẫu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-tu-luoi-bieng-cua-nam-nhan-hung-han/1584325/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.