Chu Hạc say khướt nằm trong lòng Sở Tinh Châu, khác hoàn toàn với dáng vẻ ngoan ngoãn khi say như lần trước, lần này cậu rất biết... làm nũng?
Chu Hạc rời khỏi quán bar thì ngoan thật, nằm trong lòng Sở Tinh Châu đôi tay kéo lấy vạt áo của anh cũng không biết đang lầm bầm lầu bầu cái gì. Nhưng khi lên xe lại khác, cậu luôn miệng kêu nóng, muốn xuống xe.
"Hạ thấp nhiệt độ." Sở Tinh Châu nói với tài xế.
"Vâng."
Chu Hạc cũng không chịu ngồi yên, Sở Tinh Châu ôm thì cậu ngoan ngoãn ngồi, không ôm thì cậu lại đòi mở cửa xe nhảy xuống tìm Romeo của cậu.
Sở Tinh Châu đành "miễn cưỡng" ôm mỹ lệ Omega vào lòng, để Chu Hạc ngồi trên đùi anh.
Chu Hạc cúi đầu không biết đang nhìn cái gì, bỗng nhiên cậu hô lên: "Chảy máu rồi!"
Trên mu bàn tay trắng nõn lại có một giọt máu đỏ tươi chói mắt, một giọt hai giọt "tích táp" nhỏ xuống bàn tay.
Sở Tinh Châu giật mình nâng mặt của Chu Hạc lên nhìn, người nào đó đang chảy máu mũi, còn lơ mơ không hiểu chuyện gì.
Khuôn mặt nhỏ ửng hồng vì rượu, ánh mắt mờ mịt lại ngây thơ như đang hỏi anh nâng mặt cậu làm gì?
Rõ ràng bộ dáng rất đơn thuần hồn nhiên nhưng nốt ruồi đỏ dưới khóe mắt lại khiến cho khuôn mặt ngà say của cậu trở nên yêu mị, lại thuần lại dục như yêu tinh mới vừa bước xuống nhân gian.
Sở Tinh Châu lấy khăn tay giúp cậu lau máu mũi, cũng may máu chảy không nhiều. Chà lau đến đôi môi thì anh hơi khựng lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-o-la-van-nhan-me/355349/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.