Sau nhiều ngày không liên lạc, ngày hôm nay, vừa tan làm, An Nhiên đã gặp Hiểu Quang đang đứng ngoài công ty.
Anh đứng một mình ở đó, ánh nắng cuối ngày chiếu rọi phía au lưng anh,tạo nên một cảm giác mờ hồ, cô đơn không rõ. Vì ngược sáng nên An Nhiên càng cảm thấy nó mông lung, tựa như gần, tựa như xa, hơn nữa có cảm giác bóng dáng đó quen thuộc.
Dòng người tan tầm vô cùng ồn ào và hối hả, nhưng nhìn về phía anh, cô lại cảm thấy dường như mọi vật đang dừng lại, bình yên và tĩnh lặng.
-An Nhiên.- Hiểu Quang vừa trông thấy cô đã gọi.
-Chào anh.- Kể từ sau cuộc nói chuyện đó, An Nhiên có chút lúng túng khi gặp anh.- Anh có chuyện gì à?
-Đừng hỏi tôi câu đó.- Hiểu Quang lắc đầu.- Tôi chỉ muốn gặp em thôi, sau đó…
-Sau đó…?
-Có thể được mời em… đi ăn cơm chẳng hạn?
-Hình như lúc nào gặp tôi, anh cũng mời tôi đi ăn cơm.
-À, đó là lý do thông thường ít bị từ chối nhất.- Hiểu Quang mỉm cười.
-Anh mà cũng bị người khác từ chối sao?
-Có chứ.
-Là ai vậy?- An Nhiên hứng thú.
-Chẳng phải là em sao.
An Nhiên thoáng im lặng, Hiểu Quang biết mình nói sai, có chút bối rối, không biết nói gì.
-Chuyện đó… xin lỗi anh.
-Không đâu.- Anh xua tay.- Là tôi xin lỗi em mới đúng, là tôi quá… quá coi trọng mối quan hệ này.- Anh không biết diễn đạt sao cho đúng.
-Tôi…- AN Nhiên cũng chẳng biết nói gì.
-Thật ra nếu em không muốn thì em cũng không cần ngại, tôi cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549658/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.