Không khí tết tràn ngập khắp nơi, những nhà hàng xóm xung quanh đều rộn ràng người ở xa về đón tết, không khí nhộn nhịp tươi vui lan tỏa làm cho ai ai cũng vui vẻ.
An Nhiên cùng An Minh sửa sang lại chậu cây cảnh cùng các thứ đồ trang trí trong nhà, thỉnh thoảng lại châm chọc nhau vài câu, cả gia đình đầm ấm, vui vẻ.
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm cũ, chỉ còn vài tiếng nữa thôi là sẽ bước sang một năm mới rồi, An Nhiên cũng cảm thấy háo hức lạ thường. Tuy đã đón tết rất nhiều lần, nhưng hầu như lần nào đến thời khắc giao thừa, cô đều sẽ háo hức và trông đợi.
Khi còn nhỏ thì có rất nhiều ước muốn và mê tín, lúc nào cũng mong muốn sang năm mình gặp nhiều may mắn, học giỏi, thời điểm giao thừa còn chọn một bài tập thật dễ làm để có thể ước mong sang năm mọi bài kiểm tra đều có thể làm tốt. Bây giờ, trưởng thành rồi, thì chỉ mong ước mọi người trong nhà mạnh khỏe, bình an là đủ rồi.
Nhìn mẹ trang hoàng từng món trong nhà, không ít lần An Nhiên cảm thán.
-Mẹ à, sao mẹ lại có mắt thẩm mĩ đến vậy cơ chứ, trang hoàng nhà cửa đẹp như thế?
Tuy An Nhiên là nhà thiết, kế, khiếu thẩm mĩ cũng không tệ, nhưng so với mẹ cô thì thật không thể sánh nối.
-Chị cũng được di truyền còn gì, em đây mới phải than vãn, chẳng được di truyền một chút nào cả.-An Minh thở dài.
-Con là con trai, cần lắm mắt thẩm mĩ như vậy làm gì?-Mẹ cô vỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549651/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.